Tôi nằm võng – Dương Tấn Long

TÔI NẰM VÕNG

DƯƠNG TẤN LONG

 

Tôi về mắc chiếc võng thưa

Muốn quên đời, nên đong đưa sự đời

Láo lơ hai mắt nhìn trời

Không ca dao cũng chẳng lời ai ru

Nắng mưa héo nhánh mù u

Còn đâu dịu ngọt đem ru giấc mình

Đong đưa trong cõi lặng thinh

Mà nghe muôn sự gập ghềnh bủa vây

Nhắm đôi mắt, đất trời xoay

Mở to chỉ thấy võng lay vật vờ

Đành thôi nửa nhắm, nửa hờ

Cho nửa thực với nửa mơ bạn cùng

Thiên la địa võng chập chùng

Trở xoay thân thể, ngại ngùng tứ chi

Lắng đời quên cả sân si

Hồn yên, phách lặng, thân di nhẹ nhàng…

Nhặt khoan, cà tịch cà tàng

Có chi mà phải vội vàng võng ơi!

Dành khi trái gió trở trời

Đợi lúc đi, đứng, nằm, ngồi không yên

Nhân tình, thế thái đảo điên

Áo cơm thất bát, muộn phiền vây quanh…

* * *

Ngoài kia phố chợ quay cuồng

Nằm nghe chớp bể mưa nguồn quanh đây

Bóng chiều xuống dưới hàng cây

Cám ơn võng ! thêm một ngày qua đi.

LỜI VÕNG 

Em nằm trên võng đong đưa
Hồn nhiên em hát lời xưa quê nhà
Kẽo ca kẽo kẹt thật thà
Thoảng hương đồng nội cỏ hoa xuân thì

Em nằm trên võng say sưa
Bình yên ngủ giữa ban trưa tươi hồng
Vô tư như thuở chưa chồng
Bến bờ mộng mị, bềnh bồng thơ ngây

À ơi em hãy ngủ say
Thị thành nao nức còn đầy lo toan
Áo quần trang sức phấn son
Tươi vui qua mất héo hon lần về

Ru em em hãy ngủ ngon
Nhọc nhằn cơm áo, chồng con đã nhiều
Vội chi nắng sớm mưa chiều
Dễ gì được phút phiêu diêu giữa đời

Xa quê ngày cũ xa vời
Vẫn không quên được những lời võng ru
Êm trong hơi thở mùa thu
Giật mình còn vọng tiếng ru lặng buồn

Võng xưa thơ ấu bên em
Bỏ quên ngày tháng nay đem ru mình
Ðong đưa theo nhịp tự tình
Hồn quê là võng, sắc hình là em.